Truyện cổ tích: Sự tích ông bình vôi

Sự tích ông bình vôi
Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích: Sự tích ông bình vôi

Hồi 1: Cô gái kiêu ngạo

Ngày xửa ngày xưa, trong một thế giới xa xôi, tồn tại một câu chuyện về một cô gái xinh đẹp, con nhà giàu. Vẻ đẹp nổi bật của cô khiến cho các bạn gái cảm thấy thụt lùi, và tính kiêu ngạo của cô khiến các chàng trai không muốn liên quan. Cô đã tìm kiếm tình yêu, nhưng không có đám rơi vào tầm mắt của cô.

Không phục với bất kỳ ai, cô ta đặt ra những tiêu chí khắt khe cho người bạn đời tương lai, khiến cho mọi nỗ lực của những chàng trai đều trở nên vô ích. Chẳng mấy chàng trai dám đến gần, vì cô ta luôn tìm ra điều gì đó để chê trách: cao quá, thấp quá, lớn quá, gầy quá, không một ai làm được theo ý cô.

Tuy nhiên, trái với kỳ vọng của nhiều người, cuối cùng cô gái cũng tìm được người chồng. Nhưng hạnh phúc không kéo dài, vì tâm tính ghen tuông của cô làm tan vỡ hạnh phúc gia đình. Cuộc sống hôn nhân trở nên khó khăn, và họ quyết định chia tay. Cô gái, bây giờ là người phụ nữ đơn thân, quyết định rời bỏ thế giới xô bồ để tìm kiếm ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Bước vào cuộc sống tu hành, cô sống trong một ngôi chùa cổ ẩn mình trên đỉnh núi. Nước mắt và cảm xúc của cô tan biến theo thời gian, và những con thú rừng dường như là bạn đồng hành thân thiết của cô. Tuy nhiên, sau hai mươi năm tu luyện, cô vẫn chưa thấy mình đắc đạo. Băn khoăn và tìm kiếm lý do, cô quyết định rời khỏi chùa và hướng về phương Tây để tìm kiếm câu trả lời.

Sau những ngày đêm gian khó vượt qua những ngọn núi cao, cô tình cờ bước vào một ngôi nhà nhỏ ven đường. Hai mẹ con sống ở đây, tuy là những người núi rừng, nhưng họ sống theo tinh thần của Phật, ăn chay và niệm kinh Phật. Họ chào đón cô một cách ấm áp và tôn trọng.

Nghe câu chuyện về cuộc hành trình tu luyện của cô, họ ngưỡng mộ và xem cô như một bậc thầy. Khi cô nói về kế hoạch sang phương Tây để tìm lời giải cho những thắc mắc của mình, họ quyết định bỏ lại mọi thứ và theo đuổi tu hành cùng cô.

Cười nhẹ, cô sư nữ nói: “Hai mẹ con muốn theo đuổi đường tu hành ư? Hãy đi theo ta!” Tuy nhiên, giữa lúc niềm vui và sự đồng lòng, tâm trí của cô chưa bao giờ quên câu nói: “Chuông khánh chưa ăn ai, nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre.”

Hồi 2: Đắc đạo thành tiên

Từ ngày đó, nhà sư có thêm hai người bạn đồng hành. Dưới bước chân của họ, đường trở nên nhẹ nhàng hơn, và họ nhanh chóng đặt chân đến đất Thánh. Mối quan hệ giữa sư nữ và hai mẹ con nhà niệm Phật trở nên thân thiết hơn, nhưng sư nữ lại không giữ được lòng khiêm tốn của mình.

Cô nói với chính mình: “Chẳng lẽ họ đạt được thành Phật trước tôi sao? Họ sẽ hơn tôi… Nếu họ đắc đạo, đó sẽ là điều nhục nhã đối với Thiền môn.”

Khi tin đồn về người tìm đến Tây Trúc để tu hành lan truyền đến tai đức Phật, Ngài quyết định tỏ ra để theo dõi. Không bỏ lỡ bất kỳ lời nào, cử chỉ nào của sư nữ, đức Phật theo dõi mọi hành động của họ. Khi họ đến gần một con sông rộng, Ngài biến hình xuất hiện một ngôi chùa cổ bên bờ sông, trước cổng có một cây bồ đề to lớn, chờ đợi họ.

Muốn giảm bớt sự khó khăn cho hai mẹ con, khi vượt qua sông, sư nữ giả vờ ngạc nhiên và nói:

“Đây chính là Tây Trúc. Chỉ cần lên một cành cây, niệm kinh, rồi buông tay, bạn sẽ ngay lập tức thành Phật!”

Họ tin tưởng vào lời nói của bậc thầy, và mừng rỡ làm theo mà không do dự. Nhưng khi họ buông tay, đức Phật đã nâng đỡ họ lên trời. Bốn vị La hán xuất hiện, mang theo tòa sen để rước họ đi. Tay hai mẹ con vẫy vẫy như muốn gọi đồng hành.

“Chính xác, họ đã thành Phật!” sư nữ mừng rỡ và kinh ngạc, vội vã trèo lên cây để làm như họ và mong được như họ. Nhưng đức Phật đã quyết định trừng phạt người phụ nữ kiêu ngạo và độc ác, để cho xác cô rơi xuống đất, tan xác vụn vỡ. Sau đó, Ngài biến cô thành một chiếc bình vôi. Lý do tại sao Ngài chọn hóa cô thành bình vôi là một bí mật mà có lẽ chỉ Ngài mới biết, và có người cho rằng đó là cách để trừng phạt những người vô ơn mà vẫn giữ bản chất từ bi của mình.

Truyện cổ tích: Sự tích ông bình vôi (Phiên bản khác)

Ngày xửa ngày xưa, tồn tại một truyền thuyết về một tên ăn trộm sống lang thang suốt nhiều năm. Không có gia đình, không có tài sản, chỉ một cái túp lều nhỏ bên lề đường là nơi anh ta gọi là nhà. Một ngày nọ, một cặp vợ chồng nghèo qua đường và xin được trú chân. Anh ấy cho họ ở lại, và nghe thấy họ trò chuyện.

Chồng nói với vợ: “Hôm nay chẳng xin được gì cả. Gần đây có một nương khoai, đêm nay tôi sẽ đào trộm về để ăn.” Vợ can ngăn: “Thôi đi anh! Chỉ vì kiếp trước chúng ta ăn ở thất đức nên mới phải như thế này. Chắc chắn là nếu làm thêm tội, chúng ta sẽ gặp nhiều khổ đau hơn trong kiếp sau. Tôi thà chết còn hơn là ăn trộm!”

Lời nói của người ăn trộm khiến anh ta hối hận đột ngột. Anh ấy quyết định chấp nhận sự thay đổi và cuối cùng, anh ấy quyết định giao phó toàn bộ tài sản cho cặp vợ chồng và rời đi. Anh ta hành hương lên một ngôi chùa ở đỉnh núi, mong được hòa nhập vào con đường tu hành.

Ở chùa, anh ta được giao nhiệm vụ nấu ăn: một bữa từ tinh sương và một bữa từ ánh sáng chiều tà. Nhiệm vụ của anh ta là giữ cho lửa không bao giờ tắt. Hành trình xuống núi để lấy lửa là một công việc xa xôi, và nếu lửa tắt, anh ta phải đi một đoạn dài để xin lửa mới.

Từ khi nhận nhiệm vụ, anh ta luôn giữ cho lửa không tắt, không một bữa nào lửa tắt đi. Một sư bác trong chùa, không ưa chú tiểu mới, đặt một âm mưu để làm cho anh ta thất bại. Một hôm, khi chú tiểu ngủ say, sư bác đến và dùng nước làm tắt lửa ở bếp.

Sáng sớm, chú tiểu thức dậy và phát hiện lửa đã tắt. Nghĩ đến trách nhiệm của mình, anh ta ba chân bốn cẳng, vượt qua những khu rừng để đi xuống làng và xin lửa mới. Trên đường, anh ta gặp một con cọp già đòi ăn thịt.

“Chú ta vui lòng để ta thưởng thức một bữa thịt,” anh ta nói, “nhưng hãy để ta chạy xuống làng xin lửa cho nhà chùa trước, sau đó ta sẽ trở lại để thỏa mãn chú.”

Con cọp đồng ý. Khi đưa lửa về, anh ta kể lại câu chuyện và xin phép hòa thượng để nộp mình cho con cọp. Khi đến nơi, con cọp nói: “Ta đã già, răng đã rụng hết và xương của mày quá cứng để ta nuốt. Vậy nên, hãy lên cây kia và buông mình xuống để gãy xương, ta mới có thể ăn được.” Chú tiểu vâng lời cọp, nhưng khi anh ta buông tay, Đức Phật đã đón lấy anh ta và đưa lên trời, biến anh ta thành một Phật Nhiên Đăng.

Sư bác trong chùa, thấy chú tiểu chỉ với vài động tác đơn giản mà đạt được chánh quả, muốn trải qua trải nghiệm tương tự. Hắn xin phép hòa thượng để đảm nhận nhiệm vụ nấu ăn và giữ lửa. Một hôm, hắn giả tả để lửa tắt và chạy xuống núi xin lửa. Nhưng Đức Phật hiểu rõ tâm lý của hắn và khi hắn trèo lên cây để buông mình xuống, Đức Phật đã đón lấy hắn và biến hắn thành một bình vôi.

Bài học rút ra từ truyện sự tích bình vôi

Cả hai câu chuyện trên đều mang đến những ý nghĩa sâu sắc về tâm linh và đạo đức. Dưới đây là một số ý nghĩa và bài học mà chúng ta có thể rút ra từ những câu chuyện này:

1. Kiên Nhẫn và Kiên Trì

– Cả hai câu chuyện đều thể hiện giá trị của kiên trì và kiên nhẫn trong việc tu hành và theo đuổi đạo đức.

– Anh chàng ăn trộm và sư nữ đều phải trải qua những khó khăn lớn trong cuộc sống của họ, nhưng nhờ vào sự kiên trì và không bao giờ từ bỏ, họ đều đạt được kết quả cao quý.

2. Hối Hận và Sự Thay Đổi

– Cả hai nhân vật chính đều trải qua sự hối hận và nhận ra sai lầm của mình. Điều này là minh chứng cho khả năng thay đổi và học từ trải nghiệm.

3. Từ Bi và Lòng Nhân Ái

– Hành động của sư nữ và chàng ăn trộm ở cuối cùng đều phản ánh tinh thần từ bi và lòng nhân ái. Họ đều sẵn sàng hi sinh bản thân để giúp đỡ người khác, thậm chí là những kẻ đã làm hại cho họ.

4. Gieo nhân và Quả Báo

– Cả hai câu chuyện đều thể hiện nguyên tắc quả báo (gieo nhân quả) – hành động tốt mang lại kết quả tốt, còn hành động xấu sẽ đưa đến hậu quả không mong muốn. Sự thay đổi tích cực trong tâm hồn và hành động của nhân vật chính cuối cùng đều nhận được “quả báo” tốt lành.

5. Lòng Tin và Sự Hiểu Biết Sâu Sắc

– Cả hai câu chuyện đều nhấn mạnh lòng tin và sự hiểu biết sâu sắc đối với con người và vũ trụ. Sự hiểu biết này giúp họ vượt qua thách thức và đạt được bình an tâm hồn.

6. Sự Đánh Giá Cao Đạo Đức Hơn Vật Chất

– Cả hai nhân vật chính đã chọn bỏ lại cuộc sống vật chất và hấp dẫn của thế giới để theo đuổi cuộc sống tâm linh và đạo đức cao quý hơn. Điều này là minh chứng cho sự đánh giá cao của họ đối với giá trị tinh thần.

Những câu chuyện này có thể khuyến khích chúng ta suy ngẫm về cách chúng ta sống, cách đối nhân xử thế, và giá trị của việc theo đuổi những giá trị tâm linh và đạo đức trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *